Tôi bị nhốt trong nhà của một kẻ tâm thần



★ BẠN CÓ MUỐN CÂU CHUYỆN CỦA BẠN TRỞ NÊN SỐNG ĐỘNG NHƯ MỘT BỘ PHIM KHÔNG? HÃY GỬI NÓ ĐẾN [email protected]

★ NÓ SẼ ĐƯỢC LỒNG TIẾNG BỞI MỘT DIỄN VIÊN CHUYÊN NGHIỆP VÀ MỘT NGHỆ SĨ HOẠT HÌNH SẼ TẠO RA VIDEO TỪ CÂU CHUYỆN ĐÓ!

★ Đăng ký CHUYỆN KỂ CÓ THẬT nhé!

Xin chào mọi người! Tôi là Stacy, 15 tuổi, tôi đang gặp vấn đề về niềm tin, và tôi sợ phải ra khỏi nhà. Bởi vì gần đây tôi đã bị bắt cóc làm con tin trong gần một ngày và tôi đã nghĩ rằng mình không thể quay về nhà được nữa.

Tất cả bắt đầu từ một đam mê vô hại. Tôi yêu âm nhạc và dành rất nhiều thời gian ở cửa hàng để nghe và mua những đĩa nhạc cũ. Tôi thật sự rất thích chúng, và chẳng mấy chốc tôi đã nghe hết mọi thứ trong cửa hàng này, ngoại trừ những đĩa nhạc hiếm và đắt tiền, do tôi không đủ tiền dành cho nó. Vì thế tôi chỉ đứng bênh cạnh và lướt qua chúng, mong ước rằng một ngày nào đó có thể mua hết tất cả. Một ngày nọ, có một phụ nữ đã bước đến và khen ngợi tôi. Cô ấy nói rằng tôi có gu âm nhạc tốt. Tôi nói đùa rằng vì điều đó, tôi đã không còn đồng nào trong túi cả. Chúng tôi cười to và bắt đầu nói chuyện. Hóa ra là chúng tôi thích nhóm nhạc giống nhau, thuộc lòng hết các bài hát của The Door, và đều thích máy phát nhạc cổ. Tôi thích các câu chuyện thú vị này. Thật dễ chịu và thoải mái, như thể người phụ nữ này là bản sao của tôi vậy. Nhân tiện, cô ấy tên là Helen. Sau đó, cô kết bạn với tôi trên Facebook và nói chuyện rất nhiều. Chẳng mấy chốc chúng tôi trao đổi số điện thoại và hẹn nhau tại cửa hàng để bàn về âm nhạc. Tôi đoán đó là cách chúng tôi trở thành bạn bè. Vâng, tôi có bạn là người lớn, điều này có vẻ hơi kì lạ. Nhưng đó là một ví dụ tuyệt vời cho thấy đam mê giống nhau sẽ giúp con người gần nhau hơn.

Một vài ngày sau, tôi đang đứng cạnh các đĩa nhựa phiên bản giới hạn một lần nữa. Đột nhiên, Helen bước đến và nói rằng tôi nên dừng việc nhìn các thứ này, và đã đến lúc để nghe nó rồi. Cô ấy lấy album của The Rolling Stone và nhanh chóng bước đến quầy tính tiền. Thật lòng mà nói, tôi đã rất ghen tỵ với cô ở thời điểm đó. Tôi không có tiền để mua chúng. Nhưng khi thanh toán xong, cô quay lại, và mời tôi về nhà cô ấy để cùng nghe album này. Tôi thấy rất phấn khích! Tôi chưa bao giờ có cơ hội như thế này trước đây. Và bây giờ tôi đã ngồi trong xe của cô, tay cầm đĩa nhạc. Thật truyệt vời!

Nhưng tâm trạng vui vẻ đó đã tan biến ngay khi tôi bước vào nhà cô ấy. Nơi này thật kinh khủng. Bên trong rất tối vì mọi cửa sổ đều đã được bịt kín. Tôi cảm thấy không thoải mái khi ở đây. Tôi cố để giấu đi cảm xúc của mình, nhưng thật sự rất khó. Tôi không muốn làm Helen buồn, nên đã khen ngợi nhà của cô ấy. Sau đó, tôi thấy một kệ đĩa đồ sộ và một máy phát nhạc cổ, và tôi định mở nhạc để giảm bớt sự căng thẳng, nhưng Helen đã ngăn tôi lại và nói một thứ khiến tôi nhận ra có điều gì đó không ổn. Cô bảo rằng lí do thực sự mà cô mời tôi đến nhà là để giới thiệu tôi với con trai cô. Và cô đã gọi cậu. “Billy!” Sau đó, tôi thấy cánh cửa phía sau mở ra, một cậu bé ngồi trên xe lăn tiến đến chỗ chúng tôi. Cậu nói xin chào, nhưng tôi có thể thấy cậu đang e ngại và không thoải mái. Phải nói là tôi cũng thấy như thế. Một khoảnh khắc khó xử diễn ra trong vài giây. Và Helen đã phá vỡ sự im lặng và bảo chúng tôi trò chuyện với nhau trong lúc cô ấy pha trà. Tôi nói “Xin chào” với Billy, nhưng rồi lại có một sự im lặng khó xử khác. Tôi thật sự khó chịu khi ở đây. Như thể tôi bị giam trong nhà thương điên vậy. Và nó ngày càng tệ hơn. Đó là khi tôi quyết định rằng mình cần thoát khỏi đây. Vì thế tôi nói với Billy rằng mình cần phải đi, và tiến lại cần cửa. Nhưng đột nhiên Henlen chạy vào và cản tôi lại. Cô nói còn quá sớm để đi về và rằng tôi cần nói chuyện với con trai cô. Vào lúc đó, tôi nhận ra ánh mắt của cô ấy thật hung dữ…

Âm nhạc bởi Epidemic Sound:
#CHUYỆNKỂCÓTHẬT

Nguồn: https://amataurtube.com

Xem thêm bài viết khác: https://amataurtube.com/giai-tri

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *